Trong phòng tắm mờ mịt hơi nước, Du Họa ngồi bên cạnh bồn tắm, cầm vòi sen rửa sạch hạ thể.
Ngón tay mang theo dòng nước ấm áp lướt giữa hai cánh hoa non mềm, rửa sạch dịch thể dính nhớp trơn trượt còn sót lại.
Du Họa ngây người, ánh mắt không có tiêu cự nhìn chằm chằm nơi nào đó trong phòng tắm, cảm xúc thật lâu không có bình phục.
Hôm nay, cô không chỉ thật sự gặp được người nọ, còn ở trước mặt anh ấy mà cởi sạch, bị sờ soạng, thậm chí còn bị làm cho đến cao trào.
Đầu ngón tay vô thức trượt đến đóa hoa, ấn lên viên thịt mẫn cảm vừa rồi làm cho cô cao trào.
Lạ thật.
Rõ ràng trong giấc mơ, mỗi lần sau khi được anh ấy trên hút dưới sờ, khi tỉnh lại tự cô cũng sẽ đi sờ nó để giảm bớt sự khô nóng trong cơ thế, nhưng là trước nay đều không có đạt cao trào như vừa rồi.
Rõ ràng, đó chỉ là một sự cọ xát đơn giản, nhưng những ngón tay của anh ấy giống như có ma lực, mỗi một lần xoa nắn, đều chuẩn xác kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất của cô, khiến cho mật dịch từng đợt từng đợt tuôn trào cho đến khi cô tê liệt, lên đỉnh.
Du Họa cúi đầu, ngón tay ngập ngừng ở nhụy hoa di chuyển qua lại hai cái.
Toàn bộ đóa hoa được bao phủ bởi nước ấm, ngón tay đi vào bị hai mảnh thịt trai bao bọc, thời điểm muốn rút tay lại bị vách thịt gắt gao xoắn lấy, mang theo một ít thịt non.
Không có cảm giác.
Có điều, hình ảnh này có vẻ cám dỗ nha.
Vừa rồi khi anh ấy chạm vào cô, anh ấy sẽ sinh ra dục vọng đối với cô sao?
Cốc… cốc…
Cửa phòng tắm bị gõ.
“Đã một tiếng rồi, em gặp khó khăn gì bên trong sao, có lẽ tôi có thể giúp.”
Nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông phát ra từ ngoài cửa, Du Họa giật mình, nhanh chóng rút ngón tay ra, tắt vòi hoa sen.
“Không cần, không cần, em ổn ạ!”
Người đàn ông cười khẽ, không hiểu rằng cô người mẫu nhỏ đang chột dạ: “Không có việc gì thì tốt, tôi ở trong phòng khách, có việc gì có thể gọi tôi.”
Du Họa lung tung gật đầu, lại nhớ ra người ngoài cửa không thể thấy, vội vàng lên tiếng: “Em cảm ơn ạ.”
Sau khi người bên ngoài cửa rời đi, Du Họa rút chiếc khăn trên kệ để lau khô cơ thể, không dám ở lại thêm nữa.
Chỉ là… lúc mặc quần áo thì có chút vấn đề.
Quần lót đã ướt đẫm, mặc ở trên người khẳng định không thoải mái. Hôm nay cô mặc là bộ váy liền áo, nếu cô không mặc quần lót, điều đó đồng nghĩa là cô phải “chân không ra trận”.
Nghĩ đến một loạt hành vi phát sinh ngoài dự kiến khi nãy, Du Họa quyết định không mặc.
Sờ đều đã sờ qua rồi, cho dù là có bị phát hiện không mặc quần lót thì có sao đâu.
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
