Lý Bình ngồi bên mép giường, tay cầm thìa gỗ múc từng muỗng cháo ngũ cốc, cẩn thận
thổi cho bớt nóng rồi đưa đến bên miệng Hạ Vũ. Động tác của nàng ân cần, thuần thục
như bao năm qua vẫn vậy, nhưng không khí trong căn lều nhỏ hôm nay lại đặc quánh một
sự ngượng ngùng khó tả.
Mỗi khi nàng cúi người tới trước, cổ áo trễ nải lại mở ra một khoảng trời phong quang
ngay trước mắt Hạ Vũ. Hắn không còn là Quách Tĩnh ngây ngô chỉ biết nhìn bát cháo.
Ánh mắt hắn như có nam châm, tham lam len lỏi vào sâu trong khe rãnh hun hút giữa hai
bầu ngực đẫy đà của người mẹ trên danh nghĩa. Làn da nơi ấy đẫm mồ hôi, bóng lưỡng
dưới ánh nắng chiều xiên qua khe lều, tỏa ra mùi hương nồng nàn của đàn bà trưởng
thành.
"Tĩnh nhi, con ăn từ từ thôi, coi chừng nóng." Lý Bình nhắc nhở, giọng nói có chút run
rẩy.
Nàng cảm nhận được ánh mắt của con trai. Nó không giống cái nhìn đờ đẫn mọi ngày, mà
rực lửa, nóng bỏng như muốn thiêu đốt lớp vải áo thô kệch trên người nàng. Cảm giác bị
nhìn chằm chằm vào nơi tư mật khiến da thịt nàng nổi gai ốc, một luồng nhiệt lạ lùng
chạy dọc sống lưng. Nàng muốn mắng con trai vô lễ, nhưng nhìn gương mặt thành thật
giả tạo của hắn, nàng lại không nỡ, chỉ đành tự trách mình đa nghi.
"Mẫu thân, người cũng ăn đi, đừng lo cho con." Hạ Vũ vừa nuốt cháo, vừa cố tình liếm
nhẹ lên ngón tay nàng khi nàng vô tình chạm vào môi hắn.
Đầu ngón tay thô ráp của Lý Bình tê rần. Nàng giật mình rụt tay lại, mặt đỏ bừng lên như
gấc chín. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nàng vội vã đặt bát cháo xuống bàn, lắp
bắp: "Ta… ta ăn sau. Con cứ nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài xem bầy dê thế nào."
Nói rồi, nàng vội vã đứng dậy, trốn chạy khỏi căn lều như thể có ma đuổi, bỏ lại Hạ Vũ
nằm đó với nụ cười nửa miệng đầy tà ý.
—
Sau khi Lý Bình đi khuất, không gian trở lại yên tĩnh. Hạ Vũ nằm ngửa trên đống nệm
cỏ, hai tay gối sau đầu, ánh mắt nhìn lên mái lều ám khói đen kịt.
"Cái cơ thể này… quả thực rất tốt, nhưng vẫn chưa được khai phá hết tiềm năng."
Hắn nhớ lại cốt truyện. Quách Tĩnh gốc tuy có sức khỏe trời phú nhưng tư chất ngu đần,
luyện mãi không thành tựu cho đến khi được Mã Ngọc – chưởng giáo Toàn Chân Giáo –
lén truyền thụ khẩu quyết nội công chính tông của Đạo gia.
"Tại sao phải đợi lão mũi trâu ấy đến? Mình biết hết khẩu quyết rồi mà!"
Hạ Vũ bật dậy, xếp bằng tròn trên giường. Hắn nhắm mắt, lục lọi trong trí nhớ những
đoạn văn mô tả về cách hít thở, vận khí mà hắn đã đọc đi đọc lại cả trăm lần trong sách.
"Tâm như chỉ thủy, khí trầm đan điền… Hít vào thật sâu, đưa khí xuống dưới rốn ba
tấc…"
Hắn bắt đầu điều chỉnh nhịp thở. Ban đầu còn khó khăn, lồng ngực cứ phập phồng không
đều. Nhưng nhờ sự thông minh và hiểu biết hiện đại về giải phẫu học mà Quách Tĩnh
kiếp trước không có, Hạ Vũ nhanh chóng nắm bắt được quy luật.
Chỉ sau khoảng hai canh giờ, khi ánh nắng ngoài trời bắt đầu chuyển sang màu đỏ ối của
hoàng hôn, Hạ Vũ bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm nhỏ nhoi nhen nhóm ở vùng bụng
dưới. Nó giống như một con chuột con, chạy loanh quanh, cọ quậy.
"Chính là nó! Nội công Toàn Chân Giáo!"
Hắn mừng rỡ nhưng không dám lơ là, lập tức dùng ý niệm dẫn dắt luồng khí ấm ấy. Nó từ
đan điền chảy xuống hội âm, rồi ngược lên dọc theo xương sống, qua các huyệt đạo trọng
yếu sau lưng, lên đỉnh đầu rồi lại vòng xuống trước ngực, trở về đan điền tạo thành một
vòng tuần hoàn khép kín.
Cảm giác đê mê khó tả lan tỏa khắp tứ chi. Từng thớ cơ bắp như được ngâm trong nước
ấm, giãn ra rồi lại co lại, săn chắc hơn, dẻo dai hơn. Những cơn đau nhức từ cú ngã ban
chiều tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một nguồn sức mạnh dồi dào chực chờ bùng nổ.
Và tác dụng phụ của việc luyện dương khí cương mãnh cũng đến ngay lập tức.
Hạ Vũ mở mắt ra, một luồng tinh quang lóe lên trong bóng tối lờ mờ của căn lều. Hắn cúi
xuống nhìn, chiếc quần vải thô rộng thùng thình giờ đây bị đội lên cao vút. "Tiểu huynh
đệ" của hắn cương cứng đến đau tức, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, dài và to một cách phi
lý so với lứa tuổi thiếu niên.
"Mẹ kiếp, hàng họ thế này thì đúng là vũ khí giết người!" Hắn lẩm bẩm, vừa tự hào vừa
khổ sở vì cơn nứng đang hành hạ.
Để giải tỏa bớt năng lượng dư thừa, Hạ Vũ nhặt một hòn đá to bằng nắm tay ở góc lều –
thứ vốn dùng để chèn chân giường. Hắn vận khí vào cánh tay phải, cảm nhận dòng nước
ấm chảy rần rần qua vai, xuống khuỷu tay, rồi dồn tụ lại ở lòng bàn tay.
"Vút!"
Cánh tay hắn vung lên, nhanh như chớp giật. Hòn đá xé gió bay đi với tốc độ kinh hoàng.
"Bốp! Rầm!"
Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Hòn đá xuyên thủng chiếc bình gốm đựng nước ở góc
xa, làm nó vỡ tan tành thành trăm mảnh, nước bắn tung tóe. Chưa dừng lại ở đó, lực đạo
còn dư khiến hòn đá tiếp tục lao đi, xé toạc lớp da dê dày cộm của vách lều, bay vút ra
ngoài thảo nguyên bao la.
Hạ Vũ nhìn lỗ thủng trên vách lều, nuốt nước bọt. Sức mạnh này… còn hơn cả súng lục
giảm thanh ở thế giới cũ!
"Tĩnh nhi! Có chuyện gì vậy? Tiếng gì nổ to thế?"
Đúng lúc hắn đang ngẩn ngơ nhìn thành quả, tấm màn cửa lại bị vén lên. Lý Bình hốt
hoảng lao vào, trên tay còn cầm bó củi khô.
Nàng vừa bước vào đã thấy cảnh tượng hỗn độn: bình nước vỡ tan tành, vách lều thủng
một lỗ lớn làm ánh sáng xuyên qua. Và giữa đống lộn xộn ấy là con trai nàng, đang đứng
sừng sững như một chiến binh trẻ tuổi, mồ hôi nhễ nhại, cơ bắp cuồn cuộn phản chiếu
ánh lửa bập bùng từ bếp lò.
Nhưng thứ đập vào mắt nàng đầu tiên, thu hút mọi sự chú ý của nàng, lại là túp lều nhỏ
thứ hai đang dựng đứng giữa hai chân hắn.
Lớp quần vải mỏng manh không thể che giấu được sự hùng vĩ đó. Cây gậy thịt cương
cứng hằn rõ hình thù, to lớn, dài ngoằng, phần đầu nấm bè ra như muốn xé rách vải mà
chui ra ngoài. Nó giật giật, run rẩy theo từng nhịp thở dốc của Hạ Vũ.
"Ư…"
Lý Bình chết sững. Cổ họng nàng khô khốc, mắt mở to trân trối nhìn vào hạ bộ con trai.
Là một góa phụ đã lâu không gần gũi đàn ông, nhưng ký ức về chuyện chăn gối vẫn còn
đó. Hình ảnh dương vật của người chồng quá cố Quách Khiếu Thiên hiện về, nhưng so
với "quái vật" đang ngự trị giữa hai chân con trai nàng lúc này, nó dường như chỉ là món
đồ chơi trẻ con.
Một luồng nhiệt nóng ran bốc lên từ bụng dưới, lan ra khắp người Lý Bình. Nàng cảm
thấy hai chân mình bủn rủn, nơi tư mật vốn khô hạn bỗng chốc ẩm ướt lạ thường. Nàng
nuốt nước bọt đánh "ực" một cái rõ to trong không gian tĩnh lặng.
"Sao… sao nó lại to đến thế?" Ý nghĩ dâm loạn ấy xẹt qua đầu nàng nhanh như tia chớp,
khiến nàng xấu hổ muốn độn thổ.
Hạ Vũ tinh ý nhận ra ánh mắt thèm thuồng pha lẫn kinh ngạc của mẫu thân. Hắn không
những không che giấu, mà còn cố tình ưỡn hông ra phía trước một chút, khiến cây gậy
thịt nảy lên, hẩy hẩy vào không khí như đang chào mời.
"Mẫu thân… người gọi con có việc gì không?" Hắn hỏi, giọng khàn khàn đầy nam tính,
khác hẳn cái giọng the thé vỡ giọng thường ngày.
Tiếng gọi của con trai kéo Lý Bình về thực tại. Nàng giật mình thon thót, mặt đỏ bừng
như say rượu, ánh mắt lúng túng đảo loạn xạ, không dám nhìn thẳng vào chỗ đó nữa
nhưng cũng không nỡ rời mắt đi ngay.
"À… ừ… ta…" Nàng lắp bắp, lưỡi như bị líu lại. "Ta… ta định nhờ con… ra trông nồi cháo
ngũ cốc đang ninh dở… để ta… ta đi tắm rửa một chút…"
Nói xong câu đó, nàng cảm thấy mình như vừa thú nhận một tội lỗi tày đình. Không dám
nán lại thêm một giây nào, Lý Bình quay ngoắt người, vứt bó củi xuống đất rồi chạy biến
ra sau lều.
Hạ Vũ nhìn theo bóng lưng đẫy đà của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
"Đi tắm sao? Ở cái xứ Mông Cổ thiếu nước này, tắm rửa là một sự xa xỉ đầy kích thích
đấy."
Hắn bước ra ngoài, giả vờ ngồi xuống bên bếp lửa đang ninh nồi cháo sùng sục. Nhưng
tâm trí hắn thì đã bay ra sau túp lều.
Người Mông Cổ sống du mục, nước quý như vàng nên họ ít khi tắm. Nhưng Lý Bình là
người Hán, nàng vẫn giữ thói quen sạch sẽ của người miền Nam. Phía sau lều có một
mạch nước ngầm nhỏ rỉ ra từ khe đá, được nàng quây lại bằng mấy tấm phên liếp sơ sài
để làm chỗ tắm giặt kín đáo.
Tiếng nước dội "ào ào" vang lên, xen lẫn tiếng xối nước lên da thịt "lép bép" kích thích
thính giác của Hạ Vũ đến cực điểm.
"Mẹ kiếp, không chịu nổi nữa!"
Hắn nhìn ngó xung quanh, thấy bốn bề vắng lặng, bầy dê đã vào chuồng. Hắn rón rén
đứng dậy, bước chân nhẹ như mèo, đi vòng ra phía sau túp lều.
Vách lều làm bằng da dê cũ kỹ, có nhiều chỗ đã mòn vẹt. Hạ Vũ tìm được một khe hở
nhỏ ở nếp gấp, ghé mắt nhìn vào.
Cảnh tượng bên trong khiến máu mũi hắn suýt phun ra.
Dưới ánh trăng bàng bạc vừa lên, Lý Bình đang đứng đó, trần truồng hoàn toàn.
Cơ thể nàng hiện ra rõ mồn một, đẹp một cách hoang dã và phồn thực. Làn da bánh mật
ướt đẫm nước, lấp lánh như được bôi dầu. Không có sự nuột nà, trắng trẻo của tiểu thư
khuê các, trên người nàng có những vết sẹo nhỏ do lao động, do gai góc cào xước, nhưng
tất cả chỉ làm tôn lên vẻ đẹp kiên cường, đầy sức sống.
Đôi gò bồng đảo của nàng to lớn, nặng trĩu, chảy xệ nhẹ theo quy luật tự nhiên nhưng vẫn
giữ được độ đàn hồi kinh người. Hai đầu nhũ hoa thâm nâu, to như hai quả nho, cương
cứng lên vì lạnh và vì kích thích, dựng đứng ngạo nghễ trong gió đêm.
Vòng eo nàng không thon nhỏ mà đầy đặn, săn chắc, nối liền với hông nở nang – cái
hông của người đàn bà mắn đẻ. Và ở giữa hai đùi to khỏe, rắn chắc ấy là một đám cỏ đen
rậm rạp, che phủ lấy "suối nguồn tươi trẻ" đang e ấp bên trong.
Lý Bình vừa dội gáo nước lạnh lên người, rùng mình một cái. Hình ảnh "cái chày" khổng
lồ của con trai ban nãy vẫn lởn vởn trong đầu nàng, xua đi không được. Cảm giác nóng
ran ở bụng dưới càng lúc càng mãnh liệt, khiến hai chân nàng cứ muốn khép chặt lại cọ
xát vào nhau.
"Oan gia… sao lại để ta nhìn thấy thứ đó…" Nàng thầm rên rỉ trong lòng.
Bản năng đàn bà góa bụa trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lý Bình buông gáo nước
xuống, một tay vô thức đưa lên bóp lấy bầu ngực căng tức của mình. Bàn tay thô ráp của
nàng nắn bóp bầu vú mềm mại, ngón tay cái vân vê, se nhẹ đầu ti đang cứng ngắc.
"A…" Một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi miệng nàng, bị tiếng gió thảo nguyên át đi phần
nào.
Tay kia của nàng, run rẩy và ngập ngừng, lần mò xuống dưới. Nàng không biết thủ dâm
là gì, chưa từng có ai dạy nàng, cũng chưa từng dám làm chuyện đồi bại ấy. Nhưng cơn
ngứa ngáy nơi cửa mình khiến nàng không chịu nổi.
Nàng chạm vào đám lông mu rậm rạp, ướt sũng nước. Ngón tay nàng lướt qua khe thịt,
chạm vào hạt đậu nhỏ đang sưng tấy lên.
"Ưm… hộc…"
Lý Bình ngửa cổ lên trời, đôi mắt mơ màng, hơi thở dồn dập. Nàng chỉ dám cọ xát bên
ngoài, dùng lòng bàn tay ấn mạnh vào xương mu, day day, chà xát. Cảm giác khoái lạc
len lỏi như luồng điện, khiến đầu gối nàng bủn rủn, phải dựa lưng vào vách đá ướt lạnh.
Hạ Vũ đứng bên ngoài, mắt dán chặt vào khe hở, tim đập như trống trận. Hắn nhìn thấy
mẹ nuôi của mình đang tự an ủi, khuôn mặt nàng méo xệch đi vì khoái cảm pha lẫn tội
lỗi, đôi môi hé mở rên rỉ những âm thanh vụn vỡ.
Cảnh tượng quá mức kích thích này khiến con cặc trong quần hắn giật nảy liên hồi. Hắn
không kìm được nữa, thò tay vào quần, lôi "thiết bảng" nóng hổi ra, nắm chặt lấy nó mà
sục.
"Sột soạt… sột soạt…"
Bàn tay hắn di chuyển lên xuống điên cuồng, mô phỏng lại động tác mà hắn muốn làm
với người phụ nữ bên trong. Hắn tưởng tượng mình đang lao vào đó, đè nàng xuống nền
đất ẩm ướt, banh hai cái đùi to khỏe đó ra và đâm lút cán vào cái lồn đang chảy nước kia.
Bên trong, Lý Bình đang cao hứng thì bỗng giật mình sực tỉnh. Cảm giác tội lỗi ập đến
như gáo nước lạnh tát vào mặt.
"Trời ơi! Mình đang làm cái gì thế này? Tĩnh nhi đang ở ngay bên ngoài… Mình thật là
dâm đãng, không biết xấu hổ!"
Nàng vội vã rụt tay lại, tát nhẹ vào má mình một cái để trấn tĩnh.
"Không được nghĩ bậy nữa! Lý Bình, mày phải giữ gìn khuôn phép!"
Nàng vội vàng dội thêm vài gáo nước lạnh buốt để dập tắt ngọn lửa dục vọng, rồi lập tức
vơ lấy quần áo mặc vào một cách luống cuống.
Hạ Vũ ở bên ngoài đang sục đến đoạn cao trào, thấy "phim hay" bị cắt ngang đột ngột thì
hụt hẫng vô cùng. Cơn nứng vẫn còn đó, căng tức, chưa được giải tỏa.
"Mẹ kiếp, tí nữa là bắn rồi!"
Hắn tiếc nuối nhìn Lý Bình đã mặc xong quần áo, che đi thân thể cực phẩm. Biết không
thể xem tiếp được nữa, hắn vội vàng nhét "tiểu đệ" vẫn đang biểu tình dữ dội vào quần,
chỉnh đốn trang phục rồi rón rén chạy một mạch về chỗ bếp lửa.
Hắn ngồi xuống, cầm lấy cái muôi khuấy nồi cháo, giả bộ như chưa từng rời đi. Nhưng
trong lòng Hạ Vũ lúc này, ngọn lửa tà dâm đã bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn biết,
đêm nay sẽ là một đêm dài khó ngủ, và kế hoạch chinh phục "mẫu thân" cực phẩm này
phải được đẩy nhanh tiến độ.
"Cứ đợi đấy, Lý Bình. Sớm muộn gì con cũng sẽ để người đường đường chính chính rên
rỉ dưới thân con thôi." Hắn thì thầm vào nồi cháo đang sôi sùng sục, ánh mắt rực lên tia
nhìn của loài sói hoang vừa tìm thấy con mồi béo bở.
..,.còn tiếp….
