Nghe Bàng Hiến chẩn đoán bệnh, Tần Lâm âm thầm gật đầu. Tuy hắn không phải là bác sĩ lâm sàng, cũng cũng biết bệnh sốt rét trong Trung y, bệnh nhân lúc chợt rùng mình, lúc chợt sốt cao, tục xưng đả bãi tử. Thấy nhiều ở vùng Lĩnh Nam Lưỡng Quảng, là do muỗi đòn xóc (Anopheles) cắn người truyền bệnh. Loài muỗi này sống ở địa phương ẩm ướt ấm áp, cũng chính là dân gian nói chướng khí đất.
Chỉ bất quá thuốc đối chứng sốt rét là ký ninh, tức quinin sinh từ cây ký ninh ở Nam Mỹ, hiện tại chắc chắn vẫn chưa truyền vào Trung Quốc, Bàng Hiến làm cách nào cứu chữa?
Chợt hắn nghe Bàng Hiến nói với giọng hết sức tự tin:
– Thanh Hao chính là thuốc tốt trị liệu sốt rét, thứ này cay, đắng, hàn, không độc, trừ trị liệu sốt rét ra, cũng có thể trị trẻ con mắc chứng phong hàn kinh nhiệt…
(Thanh Hao hay Thanh Hao hoa vàng, thanh cao hoa vàng, ngải hoa vàng, ngải si (danh pháp hai phần: Artemisia annua) là một loài ngải bản địa của vùng châu Á ôn đới nhưng mọc ở khắp nơi trên thế giới. Tại Việt Nam, cây Thanh Hao mọc hoang, cũng được trồng ở miền Bắc và ở Lâm Đồng. Theo Wikipedia.)
Tần Lâm chợt nhớ ra, tự vỗ vào gáy mình một cái, vì sao lại quên mất Thanh Hao, ôi, rốt cục mình cũng không phải học lâm sàng…
Sốt rét là bệnh phát ra từ vùng nhiệt đới, bán nhiệt đới và ôn đới. Hồ Quảng, Lĩnh Nam, Giang Tây, Phúc Kiến ở Trung Quốc phát rất nhiều. Ác bệnh này càng đã đoạt đi hàng ngàn hàng vạn tính mạng ở Đông Nam Á và châu Phi. Theo tính toán toàn bộ thế kỷ Hai Mươi người mắc bệnh chết bởi sốt rét đã vượt qua số người chết trong hai lần đại chiến thế giới.
Ký ninh, cũng là quinin bắt nguồn từ Nam Mỹ, trong mấy thế kỷ đã độc chiếm địa vị loại thuốc duy nhất đối chứng trị bệnh sốt rét, nhưng cũng sinh ra tác dụng phụ không nhỏ, hơn nữa xác suất chữa khỏi cũng không cao.
Cho đến chiến tranh thập niên bảy mươi vì bảo đảm binh lính khỏe mạnh, chuyên gia Trung Quốc lần tra cổ tịch tìm kiếm Trung y Trung dược dân gian, phát hiện Thanh Hao đề luyện kết tinh đặc biệt có hiệu quả đối với sốt rét, mới thay đổi cục diện độc bá thiên hạ của ký ninh. Thanh Hao có được ưu thế hiệu quả rất tốt, tác dụng phụ nhỏ, xác suất chữa khỏi bệnh cao, được tổ chức y tế thế giới coi trọng, dùng nhiều tiền của sức lực phổ biến rộng rãi, là cống hiến quan trọng của Trung y Trung dược đối với toàn thể nhân loại.
Cách chỗ làm việc trước đây của Tần Lâm không xa có địa điểm trồng trọt và nhà xưởng sản xuất Thanh Hao, chỉ bất quá hắn làm công tác pháp y giao thiệp với người chết, cho nên không có ấn tượng sâu sắc với dược vật chữa trị người sống.
Biết có thuốc đặc hiệu trị liệu sốt rét, Tần Lâm đã yên lòng.
Thanh Đại không biết Tần Lâm đang suy nghĩ chuyện Thanh Hao, nàng chỉ nhìn thấy sắc mặt Tần Lâm âm trầm bất định, một hồi ưu sầu phiền não, một hồi lại giống như cố gắng trấn định, còn tưởng là hắn bị Ngưu Đại Lực dọa sợ hãi không ít, bèn thấp giọng an ủi hắn:
– Tần sư đệ sợ cái gì, Chỉ cần Bàng tiên sinh chữa hết cho mẫu thân tên lỗ mãng kia, y sẽ không làm khó đệ… Này, ta cho rằng đệ là quỷ nhát gan, lại không nhìn ra đệ sinh sự không ít, vì sao đệ trêu chọc đến y như vậy?
Trên người Thanh Đại toát ra mùi thuốc nhàn nhạt, giọng lại trong trẻo như chuông bạc, thổ khí như lan.
Tần Lâm ngơ ngác xuất thần, không để ý tới.
Thanh Đại nhìn theo ánh mắt hắn, giữa đại đường y quán cùng tiệm thuốc có bảy tám lò lửa, đang nấu dược vật nóng hổi, có ba bốn người làm coi sóc, vừa không nấu cho bốc khói, vừa không để nước tràn ra, Thanh Đại nhìn một hồi cũng không thấy có sơ hở gì.
Chợt Tần Lâm vội vàng hỏi:
– Dược liệu đều phải nấu sao?
Ánh mắt Thanh Đại mở thật lớn trong veo như nước, không hiểu dụng ý Tần Lâm ở chỗ nào, ngập ngừng nói:
– Ngươi nói nấu thuốc ư, dĩ nhiên là phải nấu.
Tần Lâm cau chặt đôi mày, nghĩ lại thân phận mình là một người mới học y thuật, không tiện trực tiếp nói với Bàng Hiến, bèn nói với Thanh Đại:
– Thanh Hao dùng để trị liệu sốt rét không thể nấu được, bằng không nhiệt độ cao sẽ làm mất đi thành phần hữu hiệu, sẽ giảm đi hiệu quả rất nhiều.
– A, vốn tưởng rằng ngươi không có học y, không nghĩ tới ngươi còn biết không ít, không trách gia gia nói thủ pháp ngươi xử lý vết thương rắn cắn rất tốt!
Thanh Đại khẽ cau mày liễu, tò mò nhìn Tần Lâm, dừng một chút lại nói:
– Trong Trửu Hậu Phương có ghi lại, một nắm Thanh Hao giã lấy nước pha với hai thăng nước sạch, trị liệu sốt rét rất có hiệu quả. Giã lấy nước là được, quả thật không cần phải nấu.
Tần Lâm cười thầm mình lo bò trắng răng.
Trung y thường thường nấu dược liệu chế thành thang để dùng, thế nhưng đến lúc dùng Thanh Hao trị liệu sốt rét, phương pháp sử dụng lại biến thành giã lấy nước dùng trực tiếp. Cũng có nghĩa là y học cổ đại đã biết được rõ ràng nấu Thanh Hao sẽ làm phá hỏng hiệu quả trị liệu sốt rét, vì vậy đặc biệt ghi chép chính xác phương pháp sử dụng.
Cũng khó trách, chúng ta là con cháu Viêm Đế, mà Viêm Đế chính là Thường Bách Thảo Thần Nông Thị…
Cùng lúc Bàng Hiến chẩn đoán bệnh tình, đã có học đồ mài sẵn mực, bày giấy ra, chờ y viết phương thuốc ra để đi tới tiệm thuốc bốc thuốc theo toa, ngoài ra phương thuốc còn phải ghi lại thành y án để phòng tương lai tra cứu, Tần Lâm nhìn qua cảm thấy hết sức bài bản.
Trong lúc Bàng Hiến viết, quản gia Lưu Toàn từ hậu đường đi tới, gương mặt lộ rõ nét vui vẻ, nhìn mọi người lớn tiếng nói:
– Bàng tiên sinh, Kinh Vương thiên tuế bởi vì lần trước ngài chữa khỏi bệnh cho thế tử, cho nên thiết yến mời Thái lão gia, Tam lão gia cùng ngài, Thái lão gia bảo ngài thu thập một chút, sau đó cùng đi.
Kỳ Châu có người không biết Đại Minh Hoàng đế, nhưng không ai không biết Kinh Vương phủ. Hiện tại nghe nói Bàng Hiến chữa khỏi bệnh cho thế tử Kinh Vương, thiên tuế gia còn cố ý thiết yến đãi, trong ngoài đại đường nhất thời vang lên tiếng tặc lưỡi khen ngợi.
Học sinh, người làm y quán không tiện tự khen, bệnh nhân cùng thân nhân đã sớm dựng ngón tay cái lên:
– Y quán Lý gia, diệu thủ hồi xuân!
Thần sắc Bàng Hiến cũng hết sức bình thản, không lộ vẻ gì.
Thanh Hao giã lấy nước trị sốt rét, bởi vì không nấu lấy nước uống cho nên chỉ là nước lạnh. Lúc này Ngưu thị đắp mấy chiếc mền còn lạnh run lẩy bẩy, nước thuốc lạnh như vậy không thể nào nuốt xuống. Bàng Hiến bèn quyết định chờ bà nóng lên mới cho uống thuốc, vì vậy không nhanh không chậm viết bệnh án.
Viết được mấy dòng, Lý Kiến Phương theo Lý Thời Trân đi tới. Lý Thời Trân vẫn mặc áo dài đen, đeo thắt lưng lụa giống như khi lên núi hái thuốc, Lý Kiến Phương thay một thân trường sam màu xanh, trên dưới toàn thân hết sức gọn gàng tề chỉnh.
Thấy Bàng Hiến vẫn còn đang viết bệnh án, Lý Kiến Phương khẽ nhíu mày:
– Bàng sư huynh, Kinh Vương điện hạ thiết yến đối đãi, không nên để cho thiên tuế gia chờ lâu.
Lý Thời Trân khoát khoát tay, cười tủm tỉm nói:
– Bệnh nhân quan trọng hơn, không vội.
Dứt lời bèn chẩn mạch cho Ngưu thị trên cáng, sau đó chậm rãi đi tới bên cạnh Bàng Hiến nhìn y viết bệnh án, vừa nhìn vừa khẽ gật đầu, dĩ nhiên là tán thành với phương thuốc trị bệnh của đồ đệ đưa ra, ắt có thể trị được bệnh này.
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20